Sân khấu TP.HCM có thêm vở diễn về Tả quân Lê Văn Duyệt
Các bệnh liên quan đến tuyến tiền liệt như viêm tuyến tiền liệt, áp xe tuyến tiền liệt, ung thư tuyến tiền liệt có thể gây sốt. Khác với các sốt thông thường, sốt do những bệnh này sẽ kéo dài không khỏi, đồng thời kèm theo các triệu chứng như có máu trong nước tiểu hay tinh dịch, đau vùng chậu, lưng dưới hay yếu cơ, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).Trong khi đó, căn bệnh nghiêm trọng nhất là ung thư tuyến tiền liệt. Ung thư tuyến tiền liệt gây ra các triệu chứng tương tự như phì đại tuyến tiền liệt, chẳng hạn như khó tiểu, tiểu yếu, tiểu đau, tăng tần suất đi tiểu, đặc biệt là vào ban đêm. Không giống như phì đại tuyến tiền liệt, ung thư tuyến tiền liệt có thể gây sụt cân.Ung thư tuyến tiền liệt gây sốt nhưng đây không phải là triệu chứng phổ biến của bệnh. Nhiều nam giới mắc ung thư tuyến tiền liệt sẽ không bị sốt. Tuy nhiên, bệnh hành sốt là do các tế bào ung thư phát triển và chặn dòng nước tiểu, dẫn đến tắc nghẽn nước tiểu và gây nhiễm trùng đường tiết niệu hoặc viêm tuyến tiền liệt.Trong một số trường hợp, ung thư tuyến tiền liệt tiết ra một số protein hoặc hoóc môn khiến hệ miễn dịch tấn công thần kinh hoặc các cơ quan khác. Tình trạng này gọi là hội chứng cận ung thư.Hơn nữa, người bệnh cũng có thể bị sốt nếu ung thư tuyến tiền liệt lan sang bộ phận khác của cơ thể. Bệnh không được điều trị có thể di căn đến tuyến thượng thận, xương, gan hoặc phổi. Hệ quả là dẫn đến hàng loạt vấn đề sức khỏe như gãy xương, khó thở, vàng da và sốt. Ngoài ra, sốt có thể là tác dụng phụ của các phương pháp điều trị ung thư, chẳng hạn hóa trị.Nam giới trên 50 tuổi có nguy cơ cao bị phì đại tuyến tiền liệt và ung thư tuyến tiền liệt. Những người có tiền sử gia đình ung thư tuyến tiền liệt thì cũng có nguy cơ mắc loại ung thư này cao hơn. Nguyên nhân là do họ có thể sở hữu gien làm tăng nguy cơ mắc bệnh như BRCA1, BRCA2 hay HOXB13. Ngoài ra, người thừa cân, béo phì, ít vận động, rối loạn tuyến giáp, tiểu đường hay huyết áp cao cũng dễ gặp vấn đề về tuyến tiền liệt hơn người bình thường, theo Healthline.EVNGENCO3 đảm bảo sản xuất điện trong dịp tết nguyên đán 2024
Tính chất quan trọng của trận đấu khiến 2 đội nhập cuộc thận trọng, chú trọng khâu phòng ngự chặt chẽ. Tay ném cao 2,03 m Nguyễn Huỳnh Phú Vinh là người chơi ấn tượng bên phía đội khách Saigon Heat trong khi ngoại binh Jeremy Smith là nhân tố nổi bật của Ho Chi Minh City Wings giúp 2 đội tạo thế trận lẫn điểm số cân bằng trong hiệp 1.
Bella Vũ mặc chiếc đầm lấy cảm hứng từ đàn piano trình diễn nhạc cổ điển
Một món quà đặc biệt mà Vietjet dành tặng những hành khách yêu quý của mình, cơ hội có 1 - 0 - 2 không nên bỏ lỡ khi bay cùng suốt mùa yêu thương.Phi hành đoàn đặc biệt với hàng trăm bạn gấu thành viên chào đón các hành khách bay cùng Vietjet từ mặt đất cho đến trên mây, lan tỏa tình yêu đến với tất cả mọi người.Phi hành đoàn Vietjet mùa Valentine chào đón hành khách với những nụ cười.Nhiều hành khách bất ngờ với bạn gấu Vietjet đáng yêu, xếp hàng để chụp hình checkin Valentine này có gấu. Dù bạn là ai, đến từ bất cứ nơi đâu, khi bay cùng Vietjet đều được yêu thương và sưởi ấm với những nụ hôn và cái ôm ngọt ngào từ thành viên đặc biệt của phi hành đoàn. Bạn Minh, một hành khách hào hứng chia sẻ: "Cảm ơn phi hành đoàn Vietjet, đặc biệt là bạn gấu dễ thương, chuyến bay của mình thật tuyệt vời, vừa được bay lại còn được sưởi ấm với bạn gấu Vietjet nữa. Mong rằng Valentine năm nay sẽ ngọt ngào như những chiếc ôm ấm áp với tất cả mọi người. Ai chưa có gấu thì bay Vietjet như mình nhé."Những lời yêu thương, tôn vinh tình yêu cùng những thông điệp ý nghĩa cũng được phi hành đoàn Vietjet gửi tới các hành khách. Với Vietjet, Valentine không chỉ dành cho các cặp đôi mà cho tất cả mọi người. Với những thông điệp tình yêu ý nghĩa ở độ cao 10.000 mét, phi hành đoàn Vietjet hy vọng có thể lan tỏa những điều tốt đẹp, những kỷ niệm tình yêu tuyệt vời, khó quên tới tất cả mọi người. Yêu thương ngập tràn cùng phi hành đoàn Vietjet mùa Valentine này nhé!
Sau nhiều ngày giữ im lặng, trưa 12.3.2025, ê kíp luật sư mới của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng chính thức lên tiếng về tình trạng sức khỏe của nam ca sĩ sau vụ tai nạn nghiêm trọng tại Mỹ. Đây cũng là lần đầu tiên đại diện pháp lý của nam ca sĩ công khai với truyền thông Việt Nam chi tiết đơn khiếu nại.Theo thông cáo từ Dhillon Law Group (tại Mỹ), Đàm Vĩnh Hưng hợp tác với công ty luật trong vụ kiện với Gerard Richard Williams III (là chồng ca sĩ hải ngoại Bích Tuyền, tên tiếng Anh là Tiffany) liên quan đến vụ tai nạn tại nhà của cặp đôi này vào năm 2024.Ông Matthew Hoesly, một luật sư của Dhillon Law Group, cho biết đây vừa là vinh dự vừa là đặc ân khi được đại diện cho Đàm Vĩnh Hưng trong vụ án thương tích đáng tiếc nhưng tàn khốc này.Luật sư này cho biết mình mong muốn được đại diện mạnh mẽ cho quyền lợi của Đàm Vĩnh Hưng trong hành trình đòi công lý chống lại bị cáo và tất cả các bên có trách nhiệm, phát sinh từ sự cẩu thả của họ trong vấn đề này.Phía luật sư của Đàm Vĩnh Hưng cho biết chấn thương từ vụ tai nạn tại nhà của vợ chồng ca sĩ Bích Tuyền đã ảnh hưởng vĩnh viễn đến khả năng biểu diễn và tiếp tục sự nghiệp của nam ca sĩ "ở mức độ mà người hâm mộ mong đợi". Nhóm luật sư nam ca sĩ đang tìm kiếm khoản bồi thường thiệt hại tương xứng, bù đắp cho chi phí y tế, thu nhập bị mất và nỗi đau khổ, sự mất mát mà nghệ sĩ này phải chịu.
Nhận định bóng đá, Everton vs Burnley: Thêm một chiến thắng nữa cho ‘The Toffees’
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.